Gốc rễ của sự sáng tạo

Đến khi nào thì trường học là nơi phát triển khả năng cá nhân, là cơ hội để học viên thể hiện niềm vui được phát minh theo tính cách của mình?

Chiều, Tuấn – học viên lớp Ba đem đến một bức vẽ trên chứng từ A4. Bức vẽ dễ dàng với vài điều nguệch ngoạc. tuy nhiên, nhìn vào, ai cũng sẽ nhận thấy đó là con chó. Tháo chiếc cặp ra, Tuấn tức bực khi nhìn vào bức vẽ vừa đặt xuống bàn: “Cô bảo con vẽ con vật mà con thích. Con thích con chó nên vẽ con chó thì cô bắt con phải vẽ lại vì cô nói con lười biếng, vẽ gì mà đơn giản dễ dàng vậy”. Càu nhàu một câu tương đối đầy đủ để “méc” mẹ, xong Tuấn cầm quyển quả đât quanh ta ra sân ngồi đọc.

Xem thêm: Tin tức giáo dục trong nước tại Hit.vn

Trường lớp là nơi cải tiến và phát triển năng lực cá thể

Ẳn tối xong, Tuấn lấy bài tập trở về quê hương ra làm. Xong đâu đó, Tuấn lại lấy bức vẽ mang lại lúc chiều ra, ngồi nhìn có vẻ tâm trí. “Mẹ nhìn thấy con vẽ giống con chó không?”, Tuấn ấm ức hỏi. Người mẹ nhìn bức vẽ, gật đầu: “Ừ, chính xác là con chó. Con vẽ con Mi Lu nhà của mình chứ gì? Chỉ là con vẽ không được đẹp thôi, nhưng mẹ phân biệt đó là Mi Lu”. “Vậy mà cô còn bắt con vẽ lại”, giọng Tuấn bất mãn. Cập nhật tin tức giáo dục tại Hit.vn

Tuấn lấy tờ giấy A4 mới, rồi ngồi trước nó khá lâu. Một lúc, Tuấn đặt lại tờ giấy đó vào tập rồi kéo bức vẽ cũ về trước mặt mình & cầm bút chì lên. “Nếu mẹ nói nó rất khác con chó, con sẽ vẽ lại. Đằng nầy nó là con chó mà. Cô nói con vẽ đơn giản dễ dàng quá, thì con vẽ thêm là được chứ gì”. Thêm vào mặt trời, những tia nắng trước sân… giọng Tuấn đầy hy vọng: “Con cho con chó ngôi nhà mình đứng phơi nắng trên sân vào buổi sáng, chắc vậy là cô chịu rồi hả mẹ?”.

Sáng sau đến trường, Tuấn hào hứng mang bức vẽ nộp cho cô giáo. Đến chiều, thật kinh ngạc khi Tuấn lại đem về bức vẽ với lời phê “lười biếng!”. Nét bút cuối cùng là dấu chấm than ghì mạnh trên giấy tờ như thể hiện sự giận dữ của cô giáo. Buổi chiều hôm ấy, Tuấn không màng tới sự việc méc mẹ nữa mà cất hẳn bức vẽ trong ngăn bàn cùng câu nói “con ghét vẽ”.

Đó là câu chuyện của 1 bố mẹ đang sinh sống và làm việc tại TP.Biên Hòa (tỉnh Đồng Nai) kể về trường hợp của con trai mình. Qua lời kể của bố mẹ, Tuấn học giỏi môn toán, tiếng Anh, thích đọc sách  có rất nhiều thắc mắc quay quanh những vấn đề trong sách. & rất khó để bảo rằng, Tuấn là đứa trẻ lười biếng. tuy vậytừ là 1 học viên chưa kịp yêu thích, Tuấn đã bị ác cảm với môn vẽ, theo kiểu của các đứa trẻ lười biếng.

Câu chuyện của Tuấn chỉ là một trong trong hàng triệu mẩu truyện để chúng ta tiếp tục đặt dấu chấm hỏi rằng, Vì Sao trường học vẫn chưa thể nào khiến học sinh cảm nhận được nụ cười trong học tập? Đến khi nào thì trường đào tạo là nơi phát triển năng lực chuyên môn cá nhân, là thời cơ để học sinh thể hiện nụ cười được phát minh theo tính cách của mình?

Tuấn đã giải quyết vấn đề theo nhu yếu của cô giáo. mặc dù vậysáng tạo của cậu học viên lại đánh đồng với “lười biếng” trong tâm lý của cô giáo. Chính đánh giá sai lạc ấy của một số giáo viên đã dần triệt tiêu năng lực chuyên môn phát minh của học trò, khiến việc học chỉ là việc hoàn thành những nhiệm vụ mà người lớn giao, theo có nhu cầu & suy nghĩ của người lớn.

“Giáo dục, với bất cứ lứa tuổi nào, thì cũng đều là tạo điều kiện cho con người trở nên tân tiến với tính cách là chủ thể tự do”, tiến sỹ Bùi Trân Phượng từng nhận định như thế khi nói tới quan điểm cốt lõi của bà trong vận động giáo dục và đào tạo.

Chương trình – sách giáo khoa mới cũng dựa vào cách nhìn phát huy năng lực chuyên môn của người học. tuy nhiênthực chất cho thấy, muốn giành được điều ấychúng ta cần phải có những người thầy khai phóng.

Xem thêm: Tin tức giáo dục cập nhật nhanh nhất tại Hit.vn

No Responses

Write a response